Xin chào Quý khách. Đăng nhập  |  Đăng ký  |  Quên mật khẩu
Hotline: 0917309859
Em gái của trời

Em gái của trời

/ 0 Bình luận - Nơi bán:
Mã số : 632
Hãng sản xuất : Thái Hà Books
Shop phân phối : Công ty Đỉnh Cao Tri Thức
Ngày cập nhật : 18/03/2013
Lượt xem : 1776
Số lượng :     Còn hàng  

Sau khi tạo cơn sốt trên các cộng đồng mạng xã hội với cuốn sách đầu tay Chị Ơi… Anh yêu em!, tác giả trẻ Cusiu trở lại lần này với một lối viết hoàn toàn mới, chững chạc hơn, sâu sắc hơn nhưng không vì thế mà giảm đi kịch tính và sức lôi cuốn thường thấy trong những truyện ngắn, truyện dài của anh.


Em gái của trời là một câu chuyện vô cùng cảm động về tình cảm gia đình, tình anh em, tình yêu, tình bạn của những con người cuối thập niên 90, đầu những năm 2000. Những câu chuyện nhẹ nhàng, những tình cảm chân chất được Cusiu miêu tả trong truyện một cách trong trẻo và thuần khiết. Những cái chết, những cuộc chia tay, ra đi và trở về thật dữ dội và đau đớn. Tất cả những yếu tố ấy hòa quyện trong Em gái của trờikhiến độc giả khi buông sách rồi vẫn còn còn cảm giác tiếc nuối, xót xa.

‘’Văn nhẹ nhàng, giàu tình cảm. Lời văn của bạn như là cuộc đời bạn (trong suy nghĩ của mình), dù truyện có hư cấu hay không. Nuốt nước mắt, chầm chậm chảy, rồi vỡ òa, khóc như một người chưa bao giờ khóc khi đọc những chương sách này, tình cảm giữa con người với nhau thật đáng quý: tình cảm gia đình, tình cảm anh em, tình cảm nam nữ... Mình làm tài chính và tâm hồn mình khô khan như những con số trong các báo cáo vậy, nhưng nhờ bạn, mình thấy nó đã biết khóc, biết hy vọng. Cám ơn Cusiu. Bạn đang cứu mình. Cám ơn bạn rất rất nhiều.’’ (Tomcanty)
 
Giới thiệu tác giả:
Tên: Gọi mình là Siu
Sinh nhật : 22/3
Công việc hiện tại: Nhân viên truyền thông
Sở thích: Yêu âm nhạc, yêu chó mèo.
Trang cá nhân : Facebook.com/cusiu
 
 
Trích đoạn sách hay:
 
Chương 1:
 
Sau năm ngày bỏ nhà đi bụi thì cuối cùng tôi cũng chịu mò về nhà, vì hay tin ngoại tôi chống gậy đi tìm. Ngoại mắt không thấy đường, tai nghễnh ngàng rồi, vừa đi vừa gào tên tôi khắp làng khắp xóm. Nghe thằng bạn kể tới đó thôi tôi cũng không đủ can đảm ở cái chòi vịt nhà nó một thêm ngày nào nữa, sợ thì ít mà thương ngoại thì nhiều, ngoại nuôi tôi từ bé đến giờ, ngoại cưng tôi nhất…
Lần đầu tiên trong đời tôi dạt nhà vì cái lý do chẳng giống ai: Ba tôi lấy vợ khác sau hơn 10 năm gà trống nuôi… tôi. Đó là một người phụ nữ gốc Huế, bán bánh bèo lọc nậm ở chợ huyện, quen ba tôi trong một lần ba tôi tới tiêm thuốc cho mấy con heo nhà bả (ba tôi là bác sĩ thú y, gọi thế cho oai chứ ông chẳng có bằng cấp gì, toàn bị chúng nó gọi là “bác sĩ heo”). Sau đó thì bả hay ghé nhà tôi vì nhà tôi gần chợ, bả đi bán sẵn ghé luôn, thỉnh thoảng có mua quà cho tôi, ban đầu thì tôi thích lắm, cho gì cũng lấy. Nhưng sau khi biết ba tôi chuẩn bị lấy bả làm vợ thì tôi vứt hết, vứt sạch. Thậm chí thấy bả tới nhà là tôi bỏ đi ra ngoài, không thèm chào như trước nữa. Đến trước ngày cưới một hôm thì tôi bỏ đi, mọi người bận bịu quá nên chắc chẳng ai để ý đến tôi, khiến kế hoạch phá vỡ đám cưới của tôi sụp đổ. Cưới xong mới bắt đầu thấy có người í ới đi tìm.

Ừ thì về nhà, chẳng ai dám nói gì, nói là tôi bỏ đi nữa, bây giờ tôi oai lắm, ai cũng sợ tôi, tôi dám bỏ nhà đi bụi cơ mà. Nghĩ thế nên tôi chẳng thèm chào hỏi ai, lầm lũi xuống bếp bới cơm rồi mang ra vườn ngồi trên khúc cây đổ ăn, ngấu nghiến như một con chó con bị bỏ đói đói lâu ngày, xong rồi thì lăn ra ngủ, mặc kệ.

Từ đấy tôi bắt đầu gắt gỏng, thỉnh thoảng còn bỏ ăn, bả gọi tôi không thèm thưa, trả lời thì luôn trống không và chưa một lần tôi gọi bả là mẹ. Tôi cố tình chống đối và tỏ ra khó chịu với mẹ ghẻ, mặc dù bả không làm gì tôi cả. Có lần tôi nghe trộm được bả nói với ba tôi là bả thương tôi như con đẻ, từ từ bả sẽ lấy được thiện cảm của tôi. Đừng mơ lừa được tôi nhé! “Ai đời bánh đúc có xương, ai đời mẹ ghẻ lại thương con chồng’” - câu này tôi thuộc lòng từ lâu rồi, tôi thách đấy!

Cứ thế mà năm tháng đã trôi qua, bả vẫn lầm lũi tiếp cận và lấy lòng tôi, còn tôi thì ngày càng ngang ngạnh, có lúc tôi còn nói hỗn với bả. Ba tôi thì vốn hiền lành như khúc củi, ổng lại bị thọt một chân, chưa bao giờ ổng đánh tôi cả. Thế nên tôi càng được thể lấn tới.

Rồi một ngày, bả dắt một con bé về, nó đen nhẻm, tóc đỏ quạch như bị cháy, quần áo thì quê mùa. Đích thị là con bé nhà quê vì chỉ có bọn nhà quê mới thắt tóc bím hai bên và mặc áo tay phồng, bọn con gái lớp tôi nó bảo thế. Nó khúm núm chào tôi, mặt có vẻ sợ hãi vì tôi luôn trừng mắt nhìn nó. Ba tôi bảo nó là con riêng của “mẹ”, ở dưới quê với bà nội, vì học chưa hết học kì nên bây giờ mới chuyển tới ở được, bảo tôi từ đây chăm sóc bảo ban em học hành. Tôi chẳng thèm nói gì, bỏ đi đá bóng, con riêng với chẳng con chung, rõ là rách việc.

Từ ngày có nó, tôi lại càng thêm khó chịu, nó đi ra đi vào, đụng cái này ngó cái kia. Cái gì cũng hỏi, cũng cầm lên lắc lắc thử, coi bộ mới thấy lần đầu. Sai nó ủi đồ thì nó lớ ngớ làm cháy mất cái áo đi học vì không biết vặn chỉnh nhiệt độ, bắt nó chép bài hộ thì nó chép ra cả lề vở (sau này tôi mới biết vở nó cuốn nào cũng thế, chép ra lề để tiết kiệm). Đến việc sai mở tivi nó cũng không biết cách, rõ là quê một cục. Tôi bực mình chửi nó: “Mày chưa xem tivi bao giờ à?” Nó đỏ mặt, nó bảo bà nội nó cũng có cái đài cát-xét, nhưng mà chỉ có tiếng, không có hình người. 

Ban đầu tôi tưởng nó nhuộm tóc, sau hỏi nó mới bảo là ở dưới quê đi chăn bò với lội ruộng nhiều nên nó bị cháy. Nghe thế tôi cười hô hố...

Vào năm thì nó đi học, nó học thua tôi hai lớp, tôi học lớp Tám, nó học lớp Sáu. Trẻ em ở quê thường dậy thì muộn, đến lớp Mười tôi mới bắt đầu “lớn”, lớp Tám tôi vẫn còn còi cọc và trẻ con lắm, hầu hết con trai trong lớp tôi đều thế chứ chẳng riêng gì tôi. Nó còn thê thảm hơn tôi, gầy đét và còi cọc như con bé mới học tiểu học, lúc đầu nghe nó nói nó học lớp Sáu tôi còn há mồm không tin.


Nhà có mỗi một chiếc Phượng Hoàng nên ba tôi bắt tôi phải chở nó đi học, mặc dù tôi cực lực phản đối. Mấy ngày đầu tôi phóng cái vèo đi trước, mặc kệ nó lủi thủi đi bộ theo sau. Mẹ nó thì đi bán hàng từ sớm, ba tôi thì không đi xe đạp được mà cũng chẳng có xe, thế nên dù khá xa nhưng nó vẫn phải cuốc bộ đến trường. Có lần quên tập, tôi chạy ngược xe về nhà thì thấy nó đang mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi đỏ gay vì mệt, tôi lấy làm đắc chí lắm, nghĩ bụng: “Cho mày chết đi con nhà quê!”.

Một lần nó sốt mấy ngày liền do đi học nắng quá, nó vẫn giấu không cho ba tôi và mẹ nó biết vụ tôi không chở nó đi học. Thấy nó nằm rên hử hử trên giường, lúc tỉnh nó còn dặn tôi để quần áo đấy nó giặt, nó đang mệt quá không giặt được. Nghe nó lảm nhảm tự nhiên thấy hơi… tội tội và có lỗi với nó.

Nó hết sốt và đi học lại thì tôi bắt đầu cho nó đi chung xe, ban đầu nó hơi ngạc nhiên, sau nó cũng lên, suốt cả năm học tôi chở nó, chưa bao giờ tôi thấy nó nói gì. Thỉnh thoảng có nghe nó hát nho nhỏ gì đó, tôi quay lại thì nó lại im bặt. Nó là một đứa khá khó hiểu, mãi cho đến lúc nó đi xa, tôi cũng chưa hiểu được nó, con em gái bé bỏng của tôi….

 

Chương 2:

Sau vài lần bị bạn bè bắt gặp tôi chở con bé đi học, bọn trong lớp tôi ngay lập tức rêu rao cái tin động trời này vào lớp: “Thằng T có bồ rồi tụi bay ơi, thằng T có bồ rồi, bồ nó xấu như con ma lem”. Có thằng còn thề sống thề chết là thấy bọn tôi ôm nhau, đúng là chém gió một cách trắng trợn kinh tởm mà. Tôi thanh minh không được, điên máu gào toáng lên rằng đó là “em họ” tôi, đứa nào còn nói nữa thì cẩn thận ăn đấm. Thấy tôi làm dữ, bọn nó cũng chùn không nói nữa, nhưng tôi để ý bọn con gái nhìn tôi với ánh mắt rất đểu, thỉnh thoảng có đứa còn đưa tay bịt miệng cười hi hí. Thật là một nỗi oan động trời mà, tôi đẹp trai thế này, lại là con của bác sĩ… mà lại đi cặp bồ với một đứa đen đủi xấu xí như thế à, nghĩ sao vậy chứ, thật bực mình hết chỗ nói.

Hôm sau tôi quyết định không chở nó đi nữa, kệ cho nó đi bộ. Nó cũng không nói gì, cúi đầu lặng lẽ rảo bước khi thấy tôi phóng xe đi trước. Nhưng mà đi được một đoạn, ngẫm lại cái hôm nó ốm liệt giường, thều thào xin lỗi đến tội nghiệp vì không giặt được quần áo, nấu cơm cho tôi được, để tôi phải làm, nó nói như là nó có lỗi lắm ấy. Tôi quay xe lại, dù sao thì……

Từ xa xa, tôi thấy nó đang lững thững đi, trông dáng nó bé tí teo như cục kẹo vậy, trên lưng là cái cặp to tướng. À mà không giống cục kẹo lắm, nhìn kỹ thì giống con rùa con hơn, một con rùa theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng…. Tôi bảo nó lên xe, nó im lặng bước lên, cũng lại chẳng nói gì. Nó như bản sao của mẹ nó vậy, không bao giờ chống đối hay hỏi han điều gì, mẹ con nó như những người phụ nữ ở nhà thống lý Pá Tra ngày xưa.

Tôi đi đường tắt để tránh sự dòm ngó của bọn trong lớp, con đường vòng vo và thưa thớt nhà cửa. Tôi chở nó chạy xe băng băng qua vườn điều, vườn cam, vườn mía, băng qua cả những ngày tôi phởn chí dừng xe lại trèo vào bứt trộm ổi cho nó ăn, nó ở ngoài trông xe mà mặt tái mét, băng qua cả những lần tôi điên tiết bỏ nó giữa đường cho nó đi bộ, làm nó bị trễ cả giờ kiểm tra, băng qua cả những hôm bị xịt lốp xe, hỏng xe, tôi thì dắt, nó đi phía sau phì phò đẩy hộ... Bây giờ thỉnh thoảng có dịp về quê, tôi hay xách chiếc xe đạp ngày xưa đi ngang con đường ấy để tìm lại kỷ niệm, có những lúc giật mình buột miệng gì đó mà không thấy ai trả lời, tôi quay lại nhìn phía sau, không còn thấy cô em gầy gò của tôi hai tay bám chặt vào yên xe, mặt ngơ ngác thay cho câu hỏi nữa... Bất giác tôi không còn sức để đi tiếp, dừng xe lại, nước mắt chảy dài.

Ngày ấy bọn tôi hay có trò chơi gảy hình, hình Sôn-gô-ku và Dũng sĩ Héc-man. Trong lớp tôi hầu như ngày nào cũng mở hội gảy hình trước giờ học. Tôi chơi dở tệ nên thường xuyên thua sạch, bao nhiêu tiền ba tôi cho mua sách vở bút mực tôi đều mua hình và cống nạp hết cho tụi bạn. Hôm ấy cay cú vì lời thách thức của thằng bạn quá mà hết sạch tiền, tôi không biết phải làm sao cả. Ba tôi thì đi vắng chưa về nên không nói xạo để xin tiền được. Tôi đánh liều... lục cặp của nó trộm tiền, vì tôi biết mẹ nó hay dấm dúi tiền cho nó mua mấy thứ linh tinh của bọn con gái. Định bụng khi thắng cuộc tôi sẽ bán hình lại lấy tiền rồi khéo léo bỏ vào trả lại cho nó như không có chuyện gì xảy ra. Ai ngờ đâu… tôi thua sạch sẽ.

Cả ngày hôm ấy tôi cứ lấm la lấm lét nhìn nó, tôi chỉ sợ nó méc mẹ nó hay ba tôi. Rồi thì ba tôi vặn hỏi, tôi sẽ lắp bắp, rồi thì lộ ra cả chuyện tôi không mua sách vở, rồi thì… lúc đấy thì chỉ có mà nhục hơn chết. 

Nhưng mà quái lạ là tôi không thấy nó nói gì, tôi chắc chắn là nó đã biết vì tôi thấy nó soạn sách vở đi học, có lôi mấy thứ trong cái ngăn đựng tiền ra.Nhưng dù sao,tôi cũng thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát được một kiếp nạn. 

Mãi sau này tôi mới phát hiện ra một điều, nó là đứa con gái duy nhất trong trường đội nón lá đi học. Trước đây tôi tưởng điều đó là bình thường vì thấy cô, dì, hay những phụ nữ tôi quen đều đội như vậy. Nhưng khi nghe con gái trong lớp xì xào: “Con bồ thằng T nó vẫn đội nón lá đi học đấy, đúng là gái dưới quê lên có khác” thì tôi mới chột dạ, như thế là nhà quê, là không hợp thời...

 

 

Thông tin về cuốn sách:
 
Tên sách
Em gái của trời
Tác giả
Cusiu
Giá
50,000 vnđ
Số trang
192 trang
Nhà xuất bản
NXB Văn học
Khổ
13x 19 (cm)
 

Ý kiến

Đáng giá: